Đấy là rừng ban trắng ngút ngàn như lẫn vào trong mây núi, là những đốm lửa đốt trên nương, và nhất là những sắc màu sặc sỡ vui mắt của váy áo, dù, ô của từng tốp nam nữ thanh niên Hmông đi chơi xuân, dập dìu trong tiếng sáo tiếng khèn…). Hoàn cảnh ấy không thể không tác động vào tâm hồn Mị.
Tiên Nghịch - Chapter 55. [Cập nhật lúc: 20:10 15/05/2017] Nếu không xem được truyện vui lòng đổi "SERVER ẢNH" bên dưới. Server 1 Server 2 Server VIP Server VIP 2. Báo lỗi. Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter. 1 Theo dõi. Chap trước Chap sau. Trang chủ.
Tổng Tài Cặn Bã Xin Đừng Yêu Tôi - Truyện Ngôn Tình Hay Về Mối Tình Tay Ba | đọc truyện tranh ngôn tình 23 Tháng Chín, 2022 #đammỹ #hủnữ #manga #cute #đẹptrai #yaoi #boylove | đam mỹ manga
Truyện Vũ Động Càn Khôn hay nhất của tác giả Thiên Tàm Thổ Đậu. Với chương Chương 186: Lời tuyên bố trên đỉnh núi bạn sẽ lạc bước vào thế giới gay cấn với tình yêu lý trí, hận thù xen kẽ nhau thủ đoạn bất chấp mọi để đạt được mục đích. Mời bạn đọc chương Chương 186: Lời tuyên bố trên đỉnh núi truyện Vũ Động Càn Khôn tại toptruyenfull.com
VIDEO truyện ma vùng tây bắc - Căn Nhà Hoang Giữa Núi - Truyện dân gian Nguyễn Huy kể. Kính thưa đọc giả. Hôm nay, bọn tui xin chia sẽ về chủ đề mẹo vặt trong đời sống qua nội dung Căn Nhà Hoang Giữa Núi - Truyện dân gian Nguyễn Huy kể. Đa phần nguồn đều đc update thông
. Kế tiếp, một màn quỷ dị lại quen thuộc liền xuất hiện. Cái tên Cố Thừa Trạch này cũng lấy tốc độ như tên bắn không ngừng leo lên Phong Vân Bảng, hiệu suất mặc dù không cao như Độc Cô Duy Ngã, nhưng cũng không kém là bao. Chỉ khác biệt ở chỗ, những người đánh nhau với Cố Thừa Trạch đều có thể đứng lên bằng hai chân của mình mà không phải cần nằm trên cáng được người khiêng ra. "Vô Song, Lục Dạ, các ngươi cũng đi xuống đi." Thấy Cố Thừa Trạch tiến triển rất thuận lợi, Kỉ Tình liền phất tay, để hai đồ đệ còn lại đều xuống tham gia. Vốn luôn hữu ý vô tình chú ý động tĩnh nơi đây, thấy hai người bọn họ được phái xuống. Đám người cũng liền âm thầm xác nhận một sự thật. Quả nhiên, Vọng Minh Cư chính là nơi ở của Hàn Ảnh Chân Quân, mà bốn người bọn họ cũng đều là đồ đệ của ngài a. Danh sư xuất cao đồ, chả trách bọn họ một cái lại so một cái biếи ŧɦái. Mặc dù không muốn, nhưng đối thủ của Độc Cô Vô Song lại là một nữ nhân. Đối phương mặc một bộ hắc hồng sắc y phục, xung quanh có từng sợi ma khí lượn lờ, dung mạo cũng ẩn chứa mê hoặc, tựa như mị ma câu dẫn nhân tâm. "Tiểu đệ đệ, nhìn bộ dạng của ngươi cùng tên tiểu tử trên lôi đài kia giống nhau như đúc, e rằng là huynh đệ song sinh đi a?" Nữ nhân câu môi cười nói, cũng không giống những người khác trước báo tôn danh. Độc Cô Vô Song có lẽ không biết nữ nhân này là ai, nhưng những người xung quanh lại biết rất rõ. Bài danh thứ 14, một trong ba vị thánh nữ tân nhậm của Ma giáo - Chú Nữ. Có một loại năng lực đặc biệt, chính là mê hoặc lòng người. Kỳ thực, đáng nhẽ ra lúc này Độc Cô Vô Song vẫn chưa đủ tư cách để khiêu chiến nàng. Thế nhưng, đã có Độc Cô Duy Ngã cùng Cố Thừa Trạch đi trước, cho nên đám người cũng không có ai phản đối hay ngăn cản. Mà đều ngầm cho phép hắn phá vỡ luật lệ. Bởi vì bọn họ cảm thấy, từng người một khiêu chiến cũng chỉ là đang lãng phí thời gian mà thôi. Lúc này, Chú Nữ mặc dù đang cười, nhưng trên thực tế chỉ có một mình nàng biết bản thân là có bao nhiêu khẩn trương. Bởi vì lúc này, tu vi của nàng cũng đã không còn là Kim Đan cảnh nữa, mà đã bị áp chế xuống Trúc Cơ hậu kỳ. Ở cùng một cảnh giới, nàng cũng không có đủ tự tin đánh thắng hắn. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là hắn cũng mạnh như cái tên Độc Cô Duy Ngã kia. 'Keng keng' Tiếng chuông đánh vỡ cân bằng giữa cả hai, mặt mày Chú Nữ liền dần dần ngưng trọng, bắt đầu vận chuyển ma khí trong thân thể. Nhưng làm nàng nghi hoặc chính là, Độc Cô Vô Song vẫn chỉ đứng yên tại nguyên địa. Nhìn bộ dạng giống như cũng không có ý muốn xuất kiếm. Biết rõ cơ hội tới, Chú Nữ liền không chút do dự nắm quyền chủ đạo. Chỉ thấy, trong lôi đài bắt đầu dâng lên vô số sương đỏ. Mà loại sương này, lại có thể khiến người xuất hiện ảo giác. Trong nháy mắt, thần trí của Độc Cô Vô Song liền bị kéo vào trong ảo cảnh. Vô số thứ bắt đầu hiển hiện trong tâm trí hắn, có tiền tài chất thành núi cao, có vô số mỹ nữ không ngừng trêu chọc, ý đồ làm hắn mê thất. Chú Nữ một bên điều khiển sương mù, một bên lại chú ý động tĩnh của Độc Cô Vô Song. Nàng giống với Cố Thừa Trạch cùng Lục Dạ, đều không thiện chiến. Chỉ có thể thông qua một chút chiêu số đến giành thắng lợi. Thế nhưng, phát hiện ánh mắt Độc Cô Vô Song vẫn thanh tĩnh như cũ, ngay cả nét mặt đều chưa từng đổi qua. Tâm tình Chú Nữ liền không khỏi chùn xuống. Không được, bằng mọi cách, nàng phải đánh bại kẻ này! Nếu bài danh trên Phong Vân Bảng bị đối phương cướp đi, sau khi trở về, đợi chờ nàng sẽ là hạ tràng vô cùng kinh khủng. Chú Nữ cắn răng, hạ quyết tâm cắn nát đầu ngón tay, đem một giọt tinh huyết bức ra, hòa vào trong huyết vụ xung quanh. Khiến màu sắc sương mù cũng trở nên càng thêm yêu diễm. Mà lúc này, không chỉ riêng Chú Nữ, những người xung quanh cũng đều phát hiện, sắc mặt vốn luôn lạnh lùng vô cảm của Độc Cô Vô Song, lại biến! Mặc dù chỉ là biến đổi nhỏ bé, nhưng vẫn như cũ khiến Chú Nữ vui mừng không thôi. Lần này, sẽ thành công đi? Khung cảnh trước mặt bất ngờ xuất hiện biến hóa, hơn nữa mức độ chân thật của ảo cảnh cũng đều được nâng lên một tầm cao mới. Khiến Độc Cô Vô Song không khỏi cau mày. Ánh vào mắt hắn là một nơi vô cùng quen thuộc. Bên tai vang lên tiếng nước chảy róc rách. Sương mù lượn lờ, bao khỏa lấy thân ảnh một người. Đối phương giống như đang ngâm mình trong ôn tuyền, từng sợi tóc đen như lụa mỏng xõa trên mặt nước. Bả vai vững trải, ẩn hiện sườn mặt lạnh lẽo như băng điêu mà thành. Hô hấp của Độc Cô Vô Song theo bản năng hơi ngừng lại một chút. Mà dị dạng này của hắn, cũng khiến khóe môi Chú Nữ nhất câu. Quả nhiên, không có bất kỳ kẻ nào có thể cản được du͙© vọиɠ to lớn nhất của chính mình. Mặc dù không biết kẻ này thông qua ảo cảnh nhìn thấy thứ gì, nhưng việc đó đã không trọng yếu. Chỉ cần hắn sa vào trong mộng ảo nàng bày ra, thì thế cục xem như đã định. Trong giây lát suy nghĩ, đợi khi Chú Nữ ngẩng đầu, nàng mới kinh hãi phát hiện. Thân ảnh vốn sắp bị huyết vụ bao trùm của Độc Cô Vô Song không biết đã biến mất từ bao giờ. Toàn thân lạnh lẽo như bị độc xà chú ý tới. Chú Nữ hoàn toàn không kịp phòng bị liền đã bị nhất kiếm phong hầu. Kiếm khí sắc bén hơn bất cứ thứ gì trên đời, thuần túy mà đáng sợ. Triệt để cắt ngang qua huyết vụ của nàng. Huyết vụ tán đi, ở giữa lôi đài chỉ còn lại hai thân ảnh đang đưa lưng về nhau. Kiếm của Độc Cô Vô Song vẫn nằm yên trong bao kiếm. Thần thái của hắn đã bị lãnh ý che phủ, bên trong còn xen lẫn một chút sát khí. Phía sau hắn thì chính là Chú Nữ. Lúc này, trên cổ nàng đã nhiều ra một đạo vết thương thanh mảnh, không ngừng trào ra máu tươi. Theo tóc đen rơi rụng xuống sàn nhà. Đám người mới phát giác, thì ra nửa mái tóc dài sau gáy của Chú Nữ cũng đã cùng lúc bị kiếm chiêu cắt đứt. Không quản được nhiều như vậy nữa, thân thể Chú Nữ liền khụy xuống. Hoảng hốt bưng bít cổ. Giây phút đó, nàng có thể cảm nhận được tử vong giống như một cái lằn ranh, cách bản thân ngày một gần. Thậm chí, nàng còn cảm nhận được sát cơ trên kiếm chiêu của Độc Cô Vô Song. Có lẽ, nếu không phải Tiên Minh Đại Hội cấm chỉ hạ sát thủ. Thì lúc này, nàng đã sớm trở thành một cỗ thi thể lạnh băng. "Hừ, Đông Thi hiệu tần. Về sau còn dám hiển hóa thứ này, không ai cứu được ngươi." Đông Thi hiệu tần Bắt chước vụn về, như Đông Thi bắt chước Tây Thi. Độc Cô Vô Song chậm rãi trần thuật. Từng câu từng chữ, nói đến vô cùng rõ ràng mạch lạc, nhưng lại ẩn chứa vô tận băng lãnh. Khiến người không chút hoài nghi về tính xác thực của nó. Sư tôn của hắn, cũng không phải là thứ mà một ảo cảnh nhỏ nhoi có thể hiển hóa ra. **Thông báo cho mọi người một tin nho nhỏ. Sắp tới sẽ có thịt vụn nha~
Mọi chuyện đều phân công xong xuôi, Kỉ Tình cũng liền không do dự nữa, lập tức mang theo sáu người khác, cùng một chỗ hạ xuống dưới chân của Thiên Kiếm Sơn. "Mau lên, mau lên, đừng lề mề làm trễ nãi thời gian." "Mau lên, đi đi mau!" Lúc này, dưới mệnh lệnh của Ôn Chấn, gần một vạn đệ tử cùng bình dân sinh sống xung quanh Thiên Kiếm Sơn mười dặm đều bị di tán không còn một bóng người. Ngay cả những tông chủ, đại năng ở đây cũng đều không ngoại lệ, nhanh chóng hướng bên ngoài rút đi. Dù sao, không ai biết được Kỉ Tình có thể thành công ngăn chặn Thái Ly hay không. Nếu thật xảy ra sơ suất gì, bọn họ chí ít vẫn còn thời gian phản ứng, kịp thời bỏ chạy a. Lúc này, Cố Thừa Trạch đã dùng một chiếc khăn lớn đem phần đầu bóng loáng không một sợi tóc của mình bao lại. Tiến lên hỏi Kỉ Tình "Sư tôn, kế tiếp nên làm thế nào? Có cần ta giúp gì không?" "Không cần." Dứt khoát phất tay, Kỉ Tình liền tiến về trước một bước, lạnh giọng đạo "Tất cả các ngươi, lui ra sau." Biết rõ lúc này không tiện nhúng tay vào quyết định của y, chúng nhân sau khi đưa mắt nhìn nhau, liền cùng lúc lùi về sau. Nhìn vào bóng lưng vận hồng y, tựa như một đoàn hỏa diễm thiêu đốt thời không của y. Đợi khi bọn họ đều lui lại rồi, Kỉ Tình mới thả lỏng toàn thân. Bóng người cao lớn, nhưng đứng trước Thiên Kiếm Sơn vấn đỉnh thương khung, lại trở nên nhỏ bé khôn cùng. Lúc này, y nhắm mắt lại, bàn tay khẽ nâng cao. Trong nháy mắt, khí tức của y cũng liền không thu liễm nữa, trực tiếp bộc phát ra, tựa như hồng thủy cuồn cuộn. Linh lực như đao tước lướt trên mặt đất, đem vô số lá cây đều hất tung lên, nhưng lại không mang theo một chút nguy hiểm nào. Một bàn tay xòe ra, giơ về phía Thiên Kiếm Sơn cao chót vót. Miệng của Kỉ Tình lại lẩm bẩm, giống như là đang đọc chú văn gì gì đó. Ngay lập tức, Thiên Kiếm Sơn vốn bình yên vô sự kia, lúc này lại bắt đầu ùn ùn chấn động. Từng tảng vân vụ trắng xóa bao phủ đỉnh núi, trong nháy mắt liền hóa thành lốc xoáy, không ngừng xoay tròn xung quanh Thiên Kiếm Sơn. Ở xa chục dặm, đoàn người Ôn Chấn chỉ vừa mới hạ phi kiếm xuống, liền đã lập tức bị động tĩnh ở đây thu hút. Vệ Danh nhíu mày, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Thiên Kiếm Sơn lờ mờ ẩn giấu trong mây mù kia. Thế nhưng, khi xuyên qua tầng tầng lớp lớp khí lưu nhìn thấy được tràng diện lúc này, miệng của gã liền không khống chế được mà bắt đầu há to, chân chính đạt thành mắt chữ ơ miệng chữ o. ơOơ Chỉ thấy, đỉnh núi to lớn hùng vĩ ở đằng xa, lúc này lại bắt đầu rung lắc dữ dội như thuyền gỗ bị sóng biển va đập. Sau đó, lại bắt đầu nâng lên cao từng chút, từng chút một. Đúng vậy, ngọn núi vốn dĩ đã cao đụng cửu thiên kia, lúc này thế mà lại còn tiếp tục dâng cao hơn nữa, khiến những người ở đây đều phải trợn mắt, trăn trối nhìn. Không riêng bọn họ, ngay tại hiện trường, ở khoảng cách gần chứng kiến một màn kinh tâm động phách thế này, sáu cá nhân đứng phía sau Kỉ Tình cũng đều đã sớm ngây dại. Lúc này, Thiên Kiếm Sơn đã triệt để treo lơ lửng trên không trung, cách mặt đất hơn hai trượng, tựa như là được người dùng dây treo lên, chậm rãi bình ổn lại, ngay cả một hòn đất đá cũng đều không rơi xuống. Ở khoảng không bên dưới chân núi vừa lộ ra, thế mà lại là một cái hố đen ẩn chứa vài tia khí tức cổ lão cùng hỗn độn khí lưu. "Đi." Phun ra một chữ tràn đầy lãnh đạm, Kỉ Tình liền dẫn đầu bước vào trong không gian môn, dẫn tới nơi mà y dùng để phong ấn một số thứ. Kỉ Tình bước vào, ngay lập tức liền đã cảm nhận được một luồng linh khí đánh tới, bao phủ lấy cơ thể y. Tùy ý để khí lưu mang đi, Kỉ Tình cũng hơi nhìn thoáng qua, phát hiện những người khác đều đã tiến vào. Khung cảnh trước mắt biến đổi, ánh vào mắt đám người Kỉ Tình, chính là một tòa thành cổ lão, trơ trọi giữa không gian tối tăm, không có một tia ánh sáng. Ba chữ 'Uổng Tử Thành' xiu xiu vẹo vẹo, đã sứt mẻ vài chỗ trên tấm biển cũ kĩ treo trên tường thành, cũng lập tức ánh sâu vào mắt bọn họ. Đây hiển nhiên là một tiểu thế giới được người dùng thần thông mở ra. Đối với lai lịch của tiểu thế giới, Kỉ Tình cũng không hề keo kiệt mà giải thích "Nơi đây nguyên lai là một tòa bí cảnh." "Sau đó, trong một lần tới đây lịch luyện, bổn tọa đã may mắn được chủ nhân bí cảnh chọn làm người kế thừa, giao cho quyền kiểm soát bí cảnh." "Bổn tọa đã đem nó sửa lại, làm thành một nơi cất giấu hung vật." Phượng nhãn nghiêm nghị nhìn bóng đêm đã bao trùm lên Uổng Tử Thành, Kỉ Tình liền không khỏi thở nhẹ một hơi "Nhưng năm đó, khi bổn tọa chiến đấu với Thái Ly. Tòa tiểu thế giới này cũng đều đã bị hắc ám xâm nhập." "Về sau, Thái Ly chết, tòa thành này vì đã nhuộm phải khí tức của hắn, nên ta liền đã đem nó cải biến, làm thành nơi phong ấn bản mệnh pháp bảo cùng tâm của hắn." Nhìn tòa thành đổ nát trước mặt, Thương Loan liền không tin tà mà đạp lên mặt đất, sau lưng mọc ra một đôi cánh, dễ dàng đằng không mà lên, muốn trước vượt qua tường thành vào trong. Thế nhưng, kỳ lạ chính là, bất kể Thương Loan có bay cao bao xa, thì tường thành trước mắt vẫn vĩnh viễn cao hơn nó một khoảng không hơn không kém. Đến khi đều đã bay cao hơn trăm trượng, nhưng bức tường trước mặt vẫn vĩnh viễn cao hơn chính mình một đầu, Thương Loan rốt cuộc cũng không nếm thử nữa, đập cánh bay trở về.
Trong khi thiên hạ gió thổi mây phun, phong vân nổi loạn thì nhân vật chính của mọi chuyện - Ma sư Kỉ Tình lúc này lại đang ngồi bên vệ đường gặm màn thầu. Chậm rãi hồi tưởng về quá khứ. - 4000 năm về trước. Trại buôn người là một trong những nơi có quy mô lớn nhất trong đại lục. Ngày ngày không biết có bao nhiêu tu sĩ ra ra vào vào. Bọn họ đến đây để lựa chọn nô lệ, lô đỉnh, hay thuần túy là sủng vật. Bởi vì dù sao, nơi đây không chỉ buôn bán nhân tộc, mà còn có cả người trong các tộc quần khác. Kỉ Tình chậm rãi bước vào trại buôn người. Tiên lộ tịch mịch lại buồn tẻ. Y vừa vào Độ Kiếp kỳ không lâu, cho nên liền quyết định sẽ tìm một tiểu đồ đệ mang về để bầu bạn qua ngày. Kỉ Tình mặc một thân bạch y, tay áo viền lấy từng hàng hoa văn tử sắc. Mái tóc dài buộc lỏng lẻo ở sau đầu. Eo mang một thanh miêu đao. Dù trên mặt đeo một tấm màn sa, nhưng vẫn không ngăn được khí chất cô tịch, lãnh ngạnh, tựa như tiên thần nhìn xuống thế gian. Kinh diễm qua đi, thấy Kỉ Tình đi vào, chủ của trại buôn người liền lập tức chạy tới. Kẻ này là một nam nhân trung niên mập mạp, trên mặt có một nốt ruồi to đậm, trông vô cùng tiện khí. "Tiên Quân đại giá quang lâm, tiểu nhân không từ xa tiếp đón, đúng là thất trách mà." Lưu Hách là người thông minh, nhiều năm ở trại buôn người cũng đã sớm dưỡng ra hỏa nhãn kim tinh. Mặc dù Kỉ Tình không lộ dung mạo, nhưng từ khí chất cùng cách ăn mặc đến xem, rõ ràng chính là ẩn thế cao nhân a! Nhìn một thân y phục kia đi, cực phẩm Thiên Tầm Ti, không có trăm năm là không may ra được. Thủy hỏa bất xâm, vạn pháp lui tránh, dù ngàn vạn năm vẫn sẽ sạch sẽ thanh tân. Không những vậy, còn có thể chịu được một kích toàn lực của Độ Kiếp cảnh cao thủ. Có thể xưng là thần vật! "Mời Tiên Quân trước theo tiểu nhân đi vào nội viện. Ở bên ngoài đều là một chút mặt hàng xấu xí mà thôi, sẽ làm bẩn mắt Tiên Quân." Nói nói, Lưu Hách lại ra hiệu mời. Cũng không phản đối, Kỉ Tình liền trước hết đi vào trong. Mà Lưu Hách lại vô cùng thức thời đi theo, vừa vặn ở phía sau y một bước, tựa như một cái người hầu, tư thế thả vô cùng thấp. Ngoại viện chỉ là một đám lưu dân nghèo khổ, không vào được mắt Kỉ Tình, cho nên, ngay cả nhìn cũng không nhìn, y liền đi thẳng vào cửa lớn nội viện. Lúc này, đám lưu dân vốn đang lăn lộn trên đất, khi nhìn thấy Kỉ Tình, cả đám liền sững sờ, ngây ngốc nhìn. Một lúc sau mới phản ứng lại hô hoán. "Xin Tiên Quân cứu giúp..." "Tiên Quân xin hãy mang ta đi..." Nghe thấy đám người làm phiền Kỉ Tình, Lưu Hách liền quát "Người đâu, còn không mau để bọn chúng im mồm lại!"
* * * Thể loại NP, tiên hiệp, sư đồ luyến. Chú ý Có yếu tố spoil Văn án Cả đời Kỉ Tình có một chuyện hối hận. Đó chính là năm xưa đã nhận bốn cái đồ đệ. Đại đồ đệ lúc nhỏ tinh nghịch phá phách, sau khi lớn liền trở thành Ma quân một tay che trời. Nhị đồ đệ tuy không có tiền đồ bằng. Nhưng vừa xuống núi liền đã kiếm chỉ thập đại môn phái. Một lời không hợp liền diệt gia, diệt môn. Tôn xưng là Kiếm Ma. Tam đồ đệ tính tình ôn hòa, dịu dàng. Nhưng lại trở thành Ngọc công tử nổi danh thiên hạ, khiến bao thiếu niên, thiếu nữ vô tri vì đó điên cuồng. Mà tiểu đồ đệ, một thân y thuật cũng là xuất thần nhập hóa. Nhưng tính tình lại cổ quái, kỳ quặc, không thích cứu người, chỉ thích giết người. Danh xưng Tiếu Diện Quân. Có thể nói, một đời anh danh của Kỉ Tình cũng đều đã bị đám nghiệt đồ này làm mất sạch. "Tuổi già sức yếu" còn bị gán cho danh xưng Ma sư. Cho nên, hôm nay Ma sư y đây liền sẽ xuống núi, đích thân đem đám nghiệt đồ này từng cái từng cái lôi trở về dạy bảo lại một trận. Ma sư xuống núi của tác giả Tiểu Khả Liên là một trong những tác phẩm mình mới đọc gần đây và khiến mình ưng ý không thôi. Mình là một người dễ thỏa mãn, chỉ cần là NP hợp gu mình đều ưng lắm luôn cho nên các bạn không cần thắc mắc là tại sao truyện nào mình cũng nói là ưng ý. Ma sư xuống núi thuộc thể loại cổ trang, tu tiên, tiên hiệp, xuyên không. Cách hành văn rất đáng yêu xen chút hài hước. Thụ có bàn tay vàng, là một lão sư tôn hàng trăm vạn tuổi. Kỉ Tình ở thời hiện đại vốn đang thừa hưởng khối tài sản khổng lồ ba mẹ để lại làm cá ướp muối, còn chưa được bao lâu thì xuyên không vào thế giới tiên hiệp. Sống qua hàng trăm vạn năm, Kỉ Tình từ thiếu niên bị hôn thê phản bội, sư phụ do sợ hãi vương quyền đuổi Kỉ Tình xuống núi. Mà tất cả việc này đều do ma quân Thái Ly làm ra, Thái Ly thích Kỉ Tình, lại không có được hạnh phúc, hắn liền làm cho Kỉ Tình cũng không nhận được hạnh phúc. Sau rất nhiều năm, Kỉ Tình cô đơn cho nên dùng nửa năm đi tìm trại buôn nô lệ, mang về bốn đệ tử, mang về. Giới thiệu, miêu tả tính cách nhân vật Đại đệ tử Độc Cô Duy Ngã Duy ngã độc tôn hay Độc Cô Vô Song, ấn tượng đầu tiên của Kỉ Tình với hắn chính là cái tên, cái tên nói lên sự tự hào của cha mẹ hắn muốn đặt lên hắn. Ngược lại với cái tên, Độc Cô Duy Ngã chính là cường công, dương quang công, nhị hóa công thời kỳ đầu, trung khuyển thời kỳ cuối. Độc Cô Duy Ngã thực chất là Độc Cô Vô Song, do năm xưa dưới cái tên Vô Song bị cha mẹ hắt hủi, Duy Ngã tìm thấy hắn trong phòng kho rách nát, từ đó quan tâm tới đệ đệ là hắn. Bản thân mình thấy Độc Cô Duy Ngã đại đệ tử rất là đáng trách. Hắn lợi dụng tình thương của ca ca, tráo đổi thân phận không chịu trả lại suốt hơn mười năm, là một người rất ích kỉ. Nhưng hắn cũng biết bản thân mình sai, ngay lúc ma giáo bị tấn công, hắn đã cùng ca ca chạy trốn, những năm tháng sau đó đều cố gắng bù đắp lại cho ca ca. Sau bị ca ca giả mạo đổ oan, hại hắn bị sư tôn trục xuất. Sau này làm giáo chủ ma giáo, mang theo Trường Tương Tư mà sư phụ tặng. Phải nói đây là nhân vật nhọ nhất truyện lại còn được tặng kèm cây Trường Tương Tư khiến cho ma quân Thái Ly căm hận không thôi. Sinh thần 12 - 1. Chiều cao 1m88. Nick name Đại Đại, Giáo chủ. Lý tưởng sống của hắn Ta là một kẻ đáng thương bị ụp nồi, còn cần lý tưởng sống làm gì? Nhị đệ tử Độc Cô Vô Song hay Độc Cô Duy Ngã Anh trai chính thức của đại đệ tử - Duy Ngã pha ke, Độc Cô Vô Song là hàng tặng kèm của Kỉ Tình, mua một Độc Cô Duy Ngã liền được tặng kèm một túi chăn ốm yếu Độc Cô Vô Song, mua một tặng một tính tiền đôi. Khác với anh em song sinh của mình, Độc Cô Vô Song là một kẻ lạnh lùng, mặt than nhưng rất dịu dàng với sư tôn. Năm xưa bị đệ đệ tráo đổi thân phận khiến cho cha không nhận, mẹ không yêu nên đã được tác giả thương tình cho hắn là người đầu tiên lấy đi trinh tiết được Kỉ Tình bảo hộ hàng vạn năm. Độc Cô Vô Song bị tráo thân phận cho nên bị hành hạ suýt chết, hắn liên kết với ma quân Thái Ly nhằm được sống tiếp, quên đi khế ước, cho đến khi ma Thái Ly phục sinh mới nhớ lại. Lúc ấy hắn đã là một kẻ không muốn sống, chỉ thích sư tôn. Độc Cô Vô Song còn là người duy nhất trong năm người nấu ăn coi như tạm được, cho nên chuyên phụ trách nấu ăn kiêm luôn bình giấm siêu to khổng lồ với Độc Cô Duy Ngã. Được Kỉ Tình đem đi cướp ma kiếm - Thính Xuân Vũ sau khi Duy Ngã bị đuổi, hắn cũng xuống núi, xưng là Kiếm Ma, hành tẩu giang hồ. Sinh thần 12 - 1. Chiều cao 1m88. Nick name A Song. Tam đệ tử Cố Thừa Trạch, một mặt hàng xinh xẻo mà Kỉ Tình mua ngay từ đầu tiên nhưng lại giữ chức tam đệ tử. Cố Thừa Trạch là người cuối cùng trong Mị Linh tộc, trời sinh Chí Dương Thể, là tuyệt thế lô đỉnh tức kẻ chuyên dùng để song tu tăng linh lực. Kỉ Tình đánh giá hắn bằng tám chữ Công tử thanh cao, ôn nhuận như ngọc. Cố Thừa Trạch trước đó sống cũng không phải dễ dàng gì, mẹ hắn lỡ trao trái tìm cho một tên khốn khiếp ở Vệ gia, sau đó thì chết đi. Cố Thừa Trạch quay về Vệ gia nhận cha, liền bị gã đuổi đi. Vệ Tiểu Diệp ngoài mặt cầu tình đem hắn vào Vệ gia, sau lưng lại không ngừng hành hạ hắn, khiến cho cơ thể hắn không nơi nào không có sẹo, đầu gối từng bị nứt xương, thảm vô cùng. Đáng hận nhất, con khốn Vệ Tiểu Diệp còn đúc một cái ấn nung, ấn lên bả vai Cố Thừa Trạch, một dòng chữ "Chó của Vệ Tiểu Diệp" sau được sư tôn đích thân xăm hình lên. Cả truyện dài hơn một trăm chương thì mình thấy Vệ gia toàn là lũ súc vật rác rưởi, nhất là Vệ Tiểu Diệp. May sau khi Kỉ Tình phát hiện được liền đến Vệ gia đòi lại công bằng cho hắn, tất nhiên Vệ Tiểu Diệp cùng tên khốn cha ả đều lĩnh cơm hộp một cách đau đớn nhất. Khác với hình tượng hoa hoa công tử, ôn nhu như ngọc của mình, ban đầu Cố Thừa Trạch chính là một bé ngoan chính hiệu, sau khi được sư tôn đòi lại công bằng, dạy triết lí sống thì từ một ôn nhu dương quang công đã trở thành phúc hắc quỷ súc công. Được mọi người biết đến là Ngọc công tử, nổi danh thiên hạ, trộm hương không trộm sắc, thiên tài hội họa, giỏi vẽ nhất chính là cung xuân đồ với sư tôn làm nhân vật chính, cuối cùng bị phát hiện, đè sư tôn một trận xong cúp đuôi bỏ chạy. Sinh thần 7 - 3. Chiều cao 1m87. Nick name Tiểu Trạch. Tứ đệ tử Lục Dạ, kẻ cuối cùng Kỉ Tình miễn cưỡng thu nhận do khi chuẩn bị rời đi, hắn đã mè nheo, ngoan ngoãn kể ra những ưu điểm của bản thân cầu Kỉ Tình nhận nuôi, cũng là kẻ nguy hiểm nhất, mưu mô nhất trong bốn đệ tử. Lúc Kỉ Tình hỏi ai muốn làm đại để tử, đám sư huynh kia nhao nhao đòi làm, còn hắn chỉ ngây ngô nói muốn làm tiểu sư đệ, chắc chắn sẽ được sư tôn yêu thương nhất. Lục Dạ là người chơi hệ y dược, danh xưng Tiếu Diện Quân không loại kịch độc nào không giải được, mà độc của hắn chỉ mình hắn giải. Lục Dạ thúi đem thuốc trộn vào thức ăn của Kỉ Tình, độc y mỗi ngày trăng rằm đều từ người mạnh nhất thiên hạ xuống làm người thường không một chút linh lực, như vậy thuận lợi cho Độc Cô Vô Song đến cướp trinh tiết. Lục Dạ khéo léo đem bốn đệ tử xuống dần còn một mình hắn, sau khi bằng hữu cũng là dược sư của Kỉ Tình chỉ điểm, Lục Dạ bị phát hiện, ngay lúc Kỉ Tình không còn linh lực liền định đè y một trận, ai ngờ y dùng chút linh lực sót lại, hắn bị bắn piu piu đập vào gốc cây, chuồn êm. Mãi sau này, khi rơi vào huyễn ảnh mới có thể chính thức gặm sư tôn. Sinh thần 4 - 8. Chiều cao 1m79. Nick name Lục trà xanh, Lục Matcha. Thuộc tính Cường, ngụy thụ, bá đạo, phúc hắc, quỷ súc công. Lý tưởng sống Tùy tâm sở dục. Sư tôn Kỉ Tình, sống trên đỉnh Tiêu Dao, giàu nhất thiên hạ, tính tình băng lãnh, ngạo kiều, do suýt bị Ái Kiếm cắt qua, ảnh hưởng mà trở thành mặt than băng sơn thụ. Kỉ Tình thực sự rất đáng yêu, năng lực bá đạo, bàn tay vàng ẩn chẳng qua EQ bằng 0. Ấn tượng ban đầu của các đệ tử chính là y rất lười, với lý tưởng làm cá ướp muối thì y quả thực rất lười. Kỉ Tình có mười tật xấu được liệt kê trong sổ tay của Cố Thừa Trạch lần lượt là Dễ quên, trí nhớ kém; Nấu ăn dở; Dễ thẹn quá hóa giận; Mù đường; Lười; Sĩ diện; Lãng phí; Bao che khuyết điểm; Say rượu làm loạn; Nghiêm khắc, không chịu nổi một hạt bụi trong mắt. Kỉ Tình là người trong tình trọng nghĩa mà huynh đệ bạn bè của y không nhiều nên bỏ qua đi. Mình thích nhất chính là tính sĩ diện của y, vì cái tính này cho nên y cực kỳ, cực kỳ ngầu luôn. Từ đoạn báo thù cho Cố Thừa Trạch, cho đến đưa linh thạch cho Lục Dạ vung vãi ném đi. Kỉ Tình vừa mạnh vừa quá bá đạo, vô tình rải thính cho bốn đệ tử sau đó nghi ngờ cách dạy của mình có vấn đề. Cuối truyện Kỉ Tình đổi lấy tất cả công đức của y hồi sinh lại Độc Cô Vô Song thay vì phi thăng khiến cho bao người đứt ruột. Sư tôn quá đáng yêu, ta cũng muốn có một. Cầu nhận nuôi moah moah~ Sinh thần 7 - 7. Chiều cao 1m81. Nick name Sư tôn, A Tình. Thuộc tính Tổng thụ, cường thụ, ngạo kiều, mặt than thụ, bá đạo, băng sơn thụ. Lý tưởng sống Làm cá ướp muối, an tĩnh dưỡng lão. Hôn thê bỏ đi của sư tôn Thẩm Mị Nhi, nữ nhân có thể sánh ngang với Cố Thừa Trạch, được cánh đàn ông coi là vưu vật trời ban, xinh đẹp lại lẳng lơ. Riêng mình thì mình không thích. Nhất là nàng bỏ sư tôn vì tiền tài. Ma quân Thái Ly không tác động đến nàng, nhưng vì quá hiểu rõ bản chất của nàng, Thái Ly muốn Kỉ Tình nhìn rõ bộ mặt thật của nàng nên đã tẩy não vị thái tử hay vương tử nào đó, khiến hắn yêu nàng. Thẩm Mị Nhi sau này giết chết chính phu quân của mình, ở Tiên Minh đại hội liền quyến rũ hòng nối lại tình xưa với Kỉ Tình, sau khi đám đệ tử của Kỉ Tình lớn lên quá xuất sắc cho nên ngày nàng đến xin ở nhà vài ngày đã không ngừng quyến rũ bọn họ. Cuối cùng bị Lục Dạ lừa, một kiếm xuyên tim, lĩnh cơm hộp. Bảo bảo đáng yêu Thương Loan. Thương Loan vốn là loài thượng cổ mạnh mẽ, người bạn già trên đỉnh Tiêu Dao của Kỉ Tình Sau khi ăn một chảo. Thương Loan lúc chuẩn bị thăng tiến lấy nhân dạng độ kiếp thì vì lo lắng quá nhiều cho Kỉ Tình cộng thêm việc phá quan chui ra khi nhận thấy Kỉ Tình không ổn nên nhân dạng của bảo bảo chính là Tiểu Kì Tình. Thương Loan cũng trêu chọc đám đệ tử và nói rằng mình là con của Kỉ Tình. Mình nhớ không nhầm thì Thương Loan nói như này "Nếu nàng gọi bảo bối ăn cơm thôi thì đích xác là gọi ta, còn nếu nàng gọi bảo bối lại thơm ta một cái thì chắc chắn là gọi Kỉ Tình". Vì là siêu thú thượng cổ cho nên bảo bảo cực kì mạnh mẽ kể cả khi dưới hình dạng của một tiểu hài tử giống với Kỉ Tình tám chín phần. Hoa mai thành tinh trên đỉnh Tiêu Dao Hoa Tiểu Bạch. Tiểu Bạch chính là gốc mai năm xưa trồng nàng ở ôn tuyền trên đỉnh Tiêu Dao, hấp thụ tinh khí, tinh hoa đất trời hùng hậu trên đó đồng thời được Kỉ Tình trao cho một mảnh tiên duyên mà thành tinh trong lúc Kỉ Tình bế quan, tất cả hoa mai trên Tiêu Dao đều là bản thể của nàng biến ra. Sau khi xuống núi trải qua bôn ba, nàng được giáo chủ Hoan Hỉ Thánh Tông thu lưu, Thẩm Mị Nhi chết đi, nàng lên làm giáo chủ và trở thành nữ nhân đẹp nhất lúc bây giờ gọi là Hinh Hoa Nương Nương. Lần đầu xuất hiện, Hoa Tiểu Bạch đã xuyên tạc vô số chuyện vớ vẩn chỉ có người trên Tiêu Dao đỉnh biết, nếu bạn đọc đoạn này chắc chắn sẽ đặt ra nghi vấn, tại sao nàng lại biết, mãi sau cùng nàng mới giải thích nàng là hoa mai thành tinh, cho nên cũng có thể nói mấy cảnh H của sư tôn với đám cầm thú không cảnh nào nàng không xem a~ Ma quân Thái Ly, người bạn đầu tiên của Kỉ Tình, rất lợi hại. Chết bao lần cũng có thể phục sinh. Là người tạo ra cây đao Trường Tương Tư làm vật đính ước với Kỉ Tình. Được Kỉ Tình dạy cho nhiều thuật ngữ hiện đại. Điển hình nhất là 1314, tức là trọn đời trọn kiếp. Trong lần phục sinh cuối cùng, Thái Ly đã giết một ngàn ba trăm mười bốn người để nói cho Kỉ Tình, hắn, trọn đời trọn kiếp yêu y. Cá nhân mình, mình thấy thích Thái Ly cho dù hắn giết hàng vô số người và mình cũng mong muốn Thái Ly xếp vào đội ngũ giai nhân của Kỉ Tình, tiếc là tác giả nói đây là văn 5P, nhưng Thái Ly sẽ có một phiên ngoại H với sư tôn mà mình chẳng thấy nhà nào dịch thì đã hết truyện rồi. Nói chung Ma sư xuống núi chiếm trọn một góc trái tim của mình như vậy đấy. Mình biết nó qua một cái quảng cáo PR trên facebook, nhìn vào văn án thì mình đã chạy ngay đi đọc, tiếc là máy sập nguồn nên đọc đúng trang đầu, dạo gần đây nhớ lại thì mới đọc hết. Đọc xong thật sự hít hít hà hà về độ hài hước cũng như tình tiết ngược quá khứ của đám tiểu công cũng như ma quân. Tác giả xây dựng cốt truyện tốt, khác biệt hoàn toàn so với văn NP mình đã đọc. Xây dựng nhân vật thì đỉnh của đỉnh, lối hành văn xen hài hước kín đáo lại không kém phần gây hài. Và chắc chắn không thể thiếu những cảnh thịt thơm ngon từ các chương truyện cho tới phiên ngoại. Và tin vui cho những bạn thích song khiết thì cả thụ lẫn công đều khiết nha. Đây chắc chắn là một bộ truyện những bạn mê NP tu tiên không thể bỏ qua và mình làm review + spoil cho các bạn nhảy hố luôn này. Đọc xong bạn chỉ có thể trách tại sao truyện không dài ra thêm nữa. NP MUÔN NĂM, MA SƯ XUỐNG NÚI MUÔN NĂM, TIỂU KHẢ LIÊN MUÔN NĂM, TIÊN HIỆP MUÔN NĂM, H MUÔN NĂM, ĐAM MỸ MUÔN NĂM! clearmuss hoahoamay review truyện
**Cấm KY, nhắc tới bất kỳ thứ gì nhân vật, tình tiết,... của tác phẩm truyện, phim,... khác vào trong truyện này.**Truyện nhất thụ đa công, không thích xin click back, đừng nói lời cay đắng.**Cả công lẫn thụ đều là người ma đạo. Y gọi Kỉ Tình. Kỉ trong kinh kỉ gỡ bỏ , Tình trong tơ tình. Y vốn là một thanh niên ba tốt, tam quan ngay thẳng ở một khỏa tinh cầu xanh thẳm. Cha mẹ y mất sớm, chẳng để lại gì cho y cả, ngoại trừ một khoản gia tài kết xù khiến y có thể làm cá ướp muối, vô tư vô lự sống đến ba đời mà không lo ăn mặc. Chỉ là, chưa kịp để y hưởng thụ đỉnh cao nhân sinh. Thì mớ tài sản này đã triệt để vô duyên với y, bị đem đi từ thiện. Bởi vì sao? Bởi vì trước ngày đi cục dân chính kế thừa gia sản, y ngủ một giấc thật ngon, cuối cùng liền không thể tỉnh dậy được nữa. Đợi khi y mở mắt ra, thì bản thân đã xuyên đến dị giới, một nơi mệnh danh là Tiên Ma đại lục. Hơn nữa còn trở thành một côi nhi nghèo khổ vừa mới bái nhập vào một cái tam lưu môn phái. Lúc đó, tâm tình Kỉ Tình chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung Ha hả. Người khác ít nhất còn bị xe hay đập đầu vào tường, ngã xuống nước cái gì. Còn y? Ngủ thôi cũng có thể xuyên không a! Ngưỡng cửa xuyên không hạ thấp đến vậy từ bao giờ thế?!! Y không muốn xuyên không, y muốn hưởng thụ cuộc sống của người giàu có, y muốn làm phú nhị đại! Nhưng mặc cho y có kháng nghị thế nào, thì vẫn không khỏi bị cuộc sống cùng vận mệnh đè bẹp. Tiền tài, danh vọng, địa vị, mỹ nữ. Ở một nơi cường giả vi tôn thế này, kẻ yếu sẽ bị loại bỏ, chỉ có thực lực mới có thể khiến y chèo chống đến cuối cùng. Mười năm... Một trăm năm... Một ngàn năm sau... Từng người cùng thời đều đã ngã xuống, nhưng Kỉ Tình vẫn giống như tiểu cường đánh mãi không chết, vấn đỉnh nhân sinh, trở thành nhân vật quát tháo phong vân đứng đầu đại lục. tiểu cường = con gián. Rốt cuộc cũng có thể ngẩng cao đầu làm người, không cần sống khép nép như vậy nữa. Nhưng là, câu nói thịnh quá tất suy cũng không phải là vô căn cứ. Cả đời Kỉ Tình đã từng làm ra một quyết định sai lầm. Đó chính là năm xưa đã nhận bốn cái đồ đệ. Đại đồ đệ lúc nhỏ tinh nghịch phá phách, sau khi lớn liền trở thành Ma Quân một tay che trời. Nhị đồ đệ tuy không có tiền đồ bằng. Nhưng vừa xuống núi liền đã kiếm chỉ thập đại môn phái. Một lời không hợp liền diệt gia, diệt môn. Tôn xưng là Kiếm Ma. Tam đồ đệ tính tình cẩn trọng, dịu dàng. Nhưng lại trở thành Ngọc công tử nổi danh thiên hạ, khiến bao thiếu niên, thiếu nữ vô tri vì đó điên cuồng. Mà tiểu đồ đệ, một thân y thuật cũng là xuất thần nhập hóa. Nhưng tính tình lại cổ quái, kỳ quặc, không thích cứu người, chỉ thích gϊếŧ người. Danh xưng Tiếu Diện Quân. Có thể nói, một đời anh danh của Kỉ Tình cũng đều đã bị đám nghiệt đồ này làm mất sạch. 'Tuổi già sức yếu' còn bị gán cho danh xưng Ma sư. Cho nên, hôm nay Ma sư y đây liền sẽ xuống núi, đích thân đem đám nghiệt đồ này từng cái từng cái lôi trở về dạy bảo lại một trận! Đỉnh Tiêu Dao là đỉnh núi cao nhất đại lục, quanh năm mây mù lượn lờ, thuộc về động thiên phúc địa bậc nhất, linh khí dày đặc gấp trăm lần bên ngoài. Cả đỉnh núi tựa như một thanh thần kiếm vấn đỉnh thương khung, tử khí đông lai ba vạn dặm. Nhưng là, mặc cho Tiêu Dao Đỉnh có bao nhiêu kỳ trân dị thảo, linh khí bảo vật, vẫn như cũ không có người đi vào. Bởi vì sao? Chưa nói tới bên ngoài đỉnh núi có lắp hơn ba vạn toà sát trận. Thì trên đỉnh núi còn có một vị hung thần tọa trấn nữa a! Danh xưng Ma sư của y cũng không phải là thổi ra. Cái gì là Ma sư? Vạn ma chi sư, liền gọi là Ma sư. Nghe đồn, vị Ma sư này dung mạo xấu xí như ác quỷ, tựa như một lão đầu râu tóc bạc trắng, quanh năm hút máu của đồng nam đồng nữ để luyện tuyệt thế ma công. Tính tình độc ác, tàn nhẫn, ngay cả đồ đệ của chính mình đều có thể gϊếŧ chết. Cho nên, rất nhiều người cũng mộ danh mà đến, nhưng vĩnh viễn lại không dám lên núi bái sư. Lúc này, dưới chân núi Tiêu Dao, có hơn trăm người đang tụ tập. Bọn họ đều là người do các thế lực từ khắp nơi phái tới đây, thời thời khắc khắc chú ý động tĩnh trên núi. Chỉ là, ngay khi bọn họ đang bày sàn cờ bạc, chuẩn bị vượt qua một ngày nhàm chán như thường ngày. Thì đúng lúc này, trên núi lại vang vọng tiếng bước chân. Ngay tức khắc, đám người liền nhao nhao ngẩng đầu nhìn về phía ba ngàn bậc thiên thê nối vào mây mù kia. Thanh niên chậm rãi bước xuống. Y mặc bạch y, bên ngoài khoác vào một lớp hồng bào thật mỏng như cánh ve, thêu hình từng đóa hỏa diễm đang nhảy nhót. Ba ngàn tóc đen phủ xuống tận eo, dùng một cây trâm đỏ vấn lên. Từng sợi tua rua đỏ tươi rũ xuống không chút kềm chế. Vốn là phong cách tùy ý, diễm lệ. Nhưng cố tình, thanh niên lại có một dung mạo hoàn toàn trái ngược lại với cách ăn mặc của mình. Gương mặt tuấn lãng như quan ngọc, mày như thu phong, môi mỏng tạo thành một đường thẳng, mang theo vẻ lạnh bạc. Mắt đan phượng khẽ cong. Đồng tử không chút cảm tình, tĩnh lặng như nước. Đây không phải lãnh tình, cũng không phải lạnh lùng như băng. Mà đây là một loại ánh mắt ngạo thị chúng sinh, đối với thiên địa vạn vật đều thờ ơ. Trong tu chân giới, thanh niên tài tuấn nhiều như cá diếc qua sông, nhưng người này lại thắng ở chỗ khí chất không nhiễm khói lửa nhân gian, siêu thoát phàm tục, giơ tay nhấc chân đều mang theo đạo vận. Nếu nói Ngọc công tử là công tử văn nhã, thì thanh niên này đơn giản chính là thần linh giáng thế, cao không thể với. Không khí đọng lại, đám người đều nhìn đến ngây ngẩn cả người. Đến khi đối phương đã bước khỏi địa giới Tiêu Dao Đỉnh, bọn họ mới kịp phản ứng lại, nhao nhao chạy tới. "Vị công tử này, ngươi là đệ tử của Ma sư có đúng không? Ta nhìn ngươi khí chất siêu quần, tương lai nhất định bất khả hạng lượng. Chỉ cần bái nhập vào Sát Lục Thánh địa chúng ta, chúng ta có thể bồi dưỡng ngươi làm Thánh tử!" "Phi, đi ngươi Thánh tử! Vị công tử này, đừng nghe những xú nam nhân này vẽ vời. Chỉ cần ngài bái nhập vào Hợp Hoan tông, tất cả mỹ nữ trong tông từ thái thượng trưởng lão đến đệ tử tạp dịch, chỉ cần ngài thích, đều tùy ý lựa chọn..." "....................." Một đám người tranh nhau đến đầu đầy mồ hôi. Ngay khi cả đám sắp xảy ra quần ẩu, thì thanh niên đứng trên cao kia mới chịu lên tiếng. Âm thanh lạnh lẽo như nước hồ cuối thu, thấm sâu vào tâm can. "Thì ra là đám sâu kiến các ngươi làm đệ tử của ta nhầm đường lạc lối." Ánh mắt đối phương đảo qua đám người. Ngay tức khắc, đám người liền tựa như bị người định trụ, cơ thể cứng đờ giữa không trung. Lúc này, thanh niên mới nhàn nhạt thu hồi tầm mắt, chậm rãi bước xuống, lướt qua người bọn họ. Mỗi một bước đi, liền đã vượt qua trăm trượng. Chưa tới ba bước, thân ảnh của y liền đã mất khuất nơi chân trời. Lúc này, một cơn gió nhẹ thoáng qua. Trăm thân ảnh cứng ngắc giữa không trung kia liền giống như tro tàn đồng dạng, bị gió cuốn đi, triệt để tiêu tán giữa thiên địa, tựa như chưa từng tồn tại. Lại qua chừng nửa khắc sau, trong không khí mới bất chợt xuất hiện một bóng người. Đối phương mặc một bộ hắc y che kín mặt. Lúc này đang ngồi phịch trên đất, đũng quần vẫn còn có chút ướt, miệng không ngừng thều thào trong kinh hoảng "Cao nhân...cao nhân..." Những tên tạp nham ở đây có lẽ đến chết đều không biết được vì sao bản thân mình chết. Nhưng với tu vi của hắc y nhân, gã vẫn có thể lờ mờ thấy được một chút môn đạo. Một khắc thanh niên hồng y kia đưa mắt nhìn qua. Cả thiên địa liền biến đổi, linh khí hóa thành vô tận kiếm khí. Trong nháy mắt, ngàn vạn đạo kiếm ý liền đem bọn họ băm thây vạn đoạn, ngay cả thần hồn đều không may mắn tránh khỏi. Hắc y nhân đặt tay lên ngực mình tự hỏi, nếu đổi lại là gã, gã có thể tránh thoát được một chiêu này của đối phương hay không? Câu trả lời khẳng định sẽ là không. Đối phương gϊếŧ gã, so với gϊếŧ một con kiến còn phải dễ dàng. Nếu không phải gã kịp lúc vận dụng át chủ bài mà Ma Quân ban thưởng, thì e rằng lúc này gã cũng đã hóa thành vô tận cát bụi rồi. "Không được. Phải lập tức quay về báo cho Ma Quân đại nhân biết mới được." Nói là làm, hắc y nhân liền chật vật đứng dậy. Thân ảnh hóa thành một luồng hắc vụ, bay thẳng vào chân trời.
ma sư xuống núi truyện tranh đam mỹ